• youtube
  • facebook

Sài Gòn 1 ngày mưa: Câu chuyện cảm động của bà cụ ôm bao ve chai và câu nói “nóng giận“ của cô phụ xe khiến ai cũng ngỡ ngàng

Hai người phụ nữ lớn tuổi trong câu chuyện dưới đây: Một khiến ta xót dạ, một khiến ta ấm lòng.

Thanh niên đi xe buýt vô tình chứng kiến câu chuyện giữa bà cụ và một cô phụ xe lớn tuổi. Khi được chia sẻ trên mạng, câu chuyện của chàng trai thu hút rất nhiều sự chú ý.

"Xe buýt số 14... Mưa...

Đầu tiên cho con xin lỗi vì đã chụp ảnh mà không xin phép cô. Thật sự gặp được cô hôm nay con thấy cuộc sống khác hơn rất nhiều...

Con vừa lên xe sau một chặng dài nhừ tử từ Long An lên đến Bình Tân, lúc này trời đã bắt đầu mưa tầm tã. Cô niềm nở hỏi con có thẻ không, con tìm một hồi chưa thấy thì cô nói được rồi, đưa cô 3 ngàn thôi. Nhìn tóc bạc vậy chứ rất nhanh nhẹn, thấy mưa còn dìu khách lên xuống và trò chuyện rất nhiệt tình.

Vừa nói xong thì thấy cô đi ra băng ghế sau, ở đó cũng có một cụ (vì có vẻ lớn tuổi hơn cô này) đang vừa bóp chân vừa khóc. Cô ngồi trước mặt rồi hỏi, bằng một giọng làm ấm cả chuyến xe.

"Chị đau nặng không, hay đi chích một mũi đi cho đỡ, lớn tuổi rồi uống thu.ốc biết nào mới hết đau?!".

"Thôi chị ơi, tiền đâu...?".

Vừa nghe vậy, cô đã lật cái túi bên hông ra và nói:

"Hay tui cho chị mượn một triệu, đi khám đi chứ để vậy không có ổn".

"Thôi chị, mượn rồi lấy gì trả!".

Cụ bà kia bắt đầu rơi nước mắt, khuôn mặt dường như đã quá mỏi mệt với cuộc đời, chỉ biết xua tay không nhận rồi bảo là để tính sau. Nghèo cũng không đến nỗi nghèo mà số khổ sẵn rồi, âu cũng do là con cái vô tâm nên thành ra bà bạc phước. 

Ngồi nghe một chút thì biết thêm một chuyện. Bà cụ ấy đi nhặt ve chai cũng ngót ngét mười năm rồi. Mọi hôm thì không biết thế nào nhưng hôm nay mưa ầm ầm, bà năn nỉ thì không đứa con nào chịu đi đón hết, gặp mưa thì chân trở đau nặng nên phải đi xe buýt. 

Bà nói bằng giọng nghẹn ngào vì đi xe vậy tiếc tiền lắm, lát chắc phải tốn thêm tiền xe ôm, làm có bao nhiêu mà xe họ ăn hết. 

Mình nhìn cô phụ xe lúc này có vẻ bức xúc lắm, cô bảo là bà phải bắt tụi nó ra đón, cũng nhờ bà lượm ve chai mà nhà cửa chúng nó bà lo cho hẳn hòi rồi mà để bà cực khổ như vầy hoài, coi giống ai hông. Càng nghe mình càng chỉ biết lắc đầu, lòng thì vô cùng khó chịu...

Đi một đoạn thì gần đến nhà bà cụ, nghe đâu còn phải vào trong hẻm một đoạn xa, mình còn chưa kịp phản ứng thì cô đã bước ra cửa mặc kệ màn mưa ào ạt, một tay xách bao ve chai, tay còn lại thì giữ cho bà cụ đang nặng nhọc bám víu khắp nơi để bước xuống.

Mình với mấy anh trai cũng mỗi người một tay giúp dìu bà và ôm đống ve chai xuống mái hiên trú mưa, bà vừa lạnh chân lại đau nên nhìn mà xót dạ. Đặt để xong xuôi thì cô quay lại nói với bà một câu bằng giọng hơi nóng giận.

"Chị kêu tụi nó ra rước cho tui, mưa gió quá trời, tụi nó không chịu thì tui cũng hết nói?!".

Rồi cô bước lên xe với bờ vai và mái tóc ướt đẫm, ngồi nhìn xa xăm như trong ảnh. Mấy anh thanh niên nọ cũng ca thán vài lời vì sự vô tâm của mấy đứa con bà cụ, Mình cũng dụi dụi trong vô thức như trong mắt đang vương một thứ gì rất khó chịu.

Người phụ nữ lớn tuổi làm nghề phụ xe buýt.

Người phụ nữ lớn tuổi làm nghề phụ xe buýt.

Xe lại lăn bánh và Sài Gòn thì vẫn mưa, dòng người đang hối hả và cuộc đời vẫn đong đưa...

Mình thấy cuộc sống không cần quá tốt đẹp, chỉ cần người với người đối xử tốt đẹp với nhau thôi... Vậy cũng đủ rồi...".

Sau khi câu chuyện này được kể, có lẽ cái chân đau của bà cụ nhặt ve chai vẫn vậy, thậm chí còn có thể nặng hơn. Bà cụ vẫn phải vật lộn mưu sinh khi con cháu không đoái hoài đến. 

Cô phụ xe lớn tuổi cũng chỉ có thể giúp bà đến mức ấy. Thế nhưng lời nói và hành động của cô khiến nhiều người phải suy ngẫm. Đôi khi quan tâm đến nhau giữa bộn bề cuộc sống đã là điều đáng quý lắm rồi.

Chưa kể, cô phụ xe lớn tuổi cũng đang phải lao động vất vả để kiếm sống.Thế nhưng không quên quan tâm và cố gắng giúp đỡ người khác. 

Đa phần dân mạng đều chung cảm xúc với nam thanh niên chứng kiến sự việc. Điều quan trọng nhất là sau câu chuyện, tình người và niềm tin về cuộc sống đã được khơi dậy ở đâu đó.